Thứ Bảy, 27 tháng 7, 2013

Liệu Chromecast có giúp Google thành công trong việc tiến sâu vào phòng khách của người tiêu dùng?

Cách đây ít hôm Google đã tổ chức một sự kiện có can dự đến cả Chrome và Android , trong đó không nhiều thứ mới được công bố. Nexus 7 thì đã bị rò rỉ cấu hình lẫn hình ảnh một thời gian dài trước khi sự kiện diễn ra, còn Android 4.3 thì chỉ là bản nâng cấp nhỏ. Hãng chỉ làm chúng ta kinh ngạc nhất với Chromecast , một thiết bị nhỏ gọn có tác dụng truyền nội dung từ các dịch vụ trực tuyến về TV phê duyệt Wi-Fi và cổng HDMI. Đây là rứa mới nhất của Google trong việc tiến sâu vào phòng khách của người tiêu dùng theo sau những thiết bị không mấy thành công như Nexus Q hay Google TV .

Đầu tiên, Chromecast là một thiết bị nhỏ gọn xinh xinh, giá rẻ chỉ 35$ (tức khoảng 735.000 đồng) và nó hoàn toàn đi theo thiên hướng điện toán đám mây mà Google đang nhắm tới. Rishi Chandra, giám đốc sản phẩm của Chromecast (và cũng chịu nghĩa vụ bộ phận Google TV), nói rằng công ty ông "đang đặt một ván cược, và đây là một ván cược khá ghê gớm". Có thể thấy rằng Google đang muốn mở rộng sự hiện diện của mình lên TV ở khắp mọi nơi cũng như cách mà hãng xuất hiện trên thiết bị di động hay máy tính. Nhưng liệu hãng có thành công không hay lại đi vào vết xe đổ của Nexus Q hay mắc lại những điểm yếu của Google TV?

Đôi nét về Chromecast và tính năng của nó


Chiếc Chromecast có thể được gắn thẳng vào chiếc TV của người dùng và theo Google, nó chạy một phiên bản được đơn giản hóa của Chrome OS, hệ điều hành đám mây vốn đang được trang bị cho những chiếc máy tính Chromebook và Chromebox. Có thể xem phần mềm bên trong Chromecast là "một trình duyệt chứa các thành phần cần thiết", chỉ đơn giản là thế. Hết thảy những gì nó có thể làm là hiển thị nội dung được ra lệnh từ máy tính, smartphone hay tablet. Thí dụ, bạn có thể sử dụng app YouTube trên Android/iOS, chọn video muốn phát, nhất nút Cast, sau đó Chromcast sẽ bắt đầu phát đúng đoạn phim đó lên TV. Thiết bị này hỗ trợ video, audio chuẩn HTML5. Ngoại giả nó còn có một extension cho phép chơi video Flash, và đó là tất tật những gì thiết bị nhỏ gọn này có thể làm. Việc chơi những tập tin được lưu trữ trên các thiết bị mạng khác hay các tập tin video Quicktime, Silverlight thì chưa được tương trợ.

Về mặt kĩ thuật, Chromecast sử dụng một chuẩn tên là " Google Cast ". Những thiết bị di động, máy tính và trình duyệt Chrome sẽ biết được rằng trong mạng Wi-Fi của chúng ta có đang hiện diện một chiếc Chromecast nào hay không, từ đó ra lệnh cho Chromecast phát phim ảnh hay nhạc từ dịch vụ online. Đây chính là hạn chế trước tiên bởi thiết bị này chỉ hoạt động với trình duyệt Chrome và một số app bên thứ ba. Google có cung cấp bộ Google Cast SDK để các lập trình viên tích hợp Google Cast vào phần mềm của mình, nhưng trong ngắn hạn thì tính năng này có thể chưa phổ thông.

Khi dùng kĩ thuật phát nội dung như đã tả ở trên, giám đốc Chandra nói rằng hãng sẽ không theo dõi những video nào người dùng đang xem, mặc dầu phần nhiều chức năng của Google Cast được chạy trên máy chủ của hãng. "Quờ những gì chúng tôi biết đó là chúng tôi sẽ nhận được một cái gì đó rồi đấu gửi nó cho người khác. Chúng tôi không có thông báo cụ thể về nội dung của thông điệp được gửi". Mặc dầu người dùng cũng có tùy chọn chuyển sang chế độ theo dõi nặc danh nhưng theo lời Chandra thì Google không có ý định biến Google Cast thành một nền móng lăng xê.

Dù rằng phần lớn những thứ mà chúng ta sẽ phát bằng Chromecast đến từ các dịch vụ đám mây nhưng Google cũng đang thể nghiệm một tính năng mang tên Chrome tab projection. Về cơ bản, tính năng này cho phép trình duyệt Chrome gửi trang web trực tiếp từ PC của chúng ta đến Chromecast. Nó sử dụng mạng Wi-Fi để truyền trang web local chứ không đi qua máy chủ của Google và giao thức được dùng ở đây là WebRTC. Bộ giao thức này cho phép các trình duyệt có thể giao du với nhau trực tiếp mà không cần phê duyệt server trung gian, cũng chẳng cần phải cài thêm plugin. WebRTC hiện đã có mặt trong Chrome và Firefox, và người ta cũng đang dự trù phổ biến việc gọi điện video phê duyệt chuẩn này.

Kế tiếp, Chromecast có tích hợp chế độ mã hóa DRM ở mức phần cứng để giúp bảo vệ nội dung số khỏi tình trạng trộm cắp bản quyền. Chế độ này cho phép Chromecast truyền video từ những dịch vụ như Netflix xuống TV với độ phân giải 1080p. Google nói rằng Netflix ép thiết bị truyền phim 1080p phải có khả năng mã hóa như thế này mới được phép truy cập nội dung của công ty.

Hướng đi của Google với Chromecast

Như vậy, Chromecast là một giải pháp "rất Google" để giải quyết vấn đề kĩ thuật trong việc truyền nội dung đến TV của người dùng. Nó gần giống với Nexus Q nhưng đã được làm tốt hơn, giá rẻ hơn và nhỏ gọn hơn.

Phải Apple có một hệ sinh thái riêng của mình nên có thể dễ dàng tối ưu hóa phần cứng - phần mềm thì Google cần phải giải quyết nhiều thứ từ nhiều nhà sản xuất khác nhau. Khi đối mặt với thác thức đó, Google đã dùng một giải pháp đa nền tảng tứ tung hữu hiệu, đó là dựa theo các chuẩn và trình duyệt web, rồi tích hợp thêm dịch vụ của hãng vào. Nói cách khác, Google biết họ đang làm gì và họ đã có sự kiểm soát tốt hơn về mặt trải nghiệm người dùng.


Để Chromecast phổ thông, Google sẽ phải tiếp cận đến từng lập trình viên, từng nhà cung cấp dịch vụ/nội dung để giới thiệu về Chromecast và cung cấp cho họ bộ SDK để tự tích hợp Cast vào app của họ. Chandra nói rằng việc dùng bộ SDK rất dễ, nhất là với những đơn vị nào đã hỗ trợ HTML5 hay Flash trên nền web. Thế nhưng giai đoạn này chẳng thể diễn ra trong một sớm một chiều, nó cần phải có thời kì mới trở thành phổ quát được (nếu có thể).

Đó là ở Mỹ, ở các nước khác thì tình hình còn tệ hơn nếu Google muốn tiến ra thị trường quốc tế. Google TV cũng từng thất bại ở nhiều thị trường bởi nội dung dành cho thị trường đó quá nghèo nàn, không đủ đáp ứng nhu cầu của người dùng. Thí dụ, ở Việt Nam thì Netflix gần như là không dùng được trừ khi xài ưng chuẩn giải pháp mạng riêng ảo (VPN), dù rằng đây là một dịch vụ video rất phổ biến tại Mỹ. Còn YouTube thì phổ thông rồi nên nó không phải là vấn đề lớn.

Các nhà phát triển lại sẽ chỉ tích hợp Cast khi nào có nhiều người sử dụng thiết bị của Google, và đây chính là vấn đề cổ điển: vòng tròn con gà với quả trứng. Chromecast mới ra, người ta cần có nhiều app hỗ trợ thì mới mua về dùng cho sướng, trong khi lập trình viên thì lại đợi chờ số lượng Chromecast nhiều lên mới tích hợp nó vào phần mềm của mình. Cũng may là với mức giá rẻ thì thiết bị này có khả năng giúp quá trình trên được đẩy nhanh hơn và giúp vấn lập trình viên đến với Cast trong thời gian ngắn hơn.

Về phía các hãng cung cấp nội dung, họ rất thích áp đặt những điều khoản riêng và mức giá riêng cho từng loại thiết bị, nhất là các hãng TV. Google Cast đối đầu với chuyện này đơn giản bằng cách chấp nhật nó. Chandra nói: "Nếu bạn muốn thực hiện theo mô hình mà chúng tôi đã đề cập (truyền nội dung từ đám mây), bạn sẽ phải hiệp tác một cách đầy đủ. Tôi chẳng thể chỉ đơn giản đi lấy nội dung từ đám mây rồi truyền xuống thiết bị của mình mà không có sự hợp tác của bạn với chúng tôi".

Nếu nhìn từ góc nhìn này, Chromecast chẳng khác gì bạn thân của các công ty sản xuất nội dung và Google cũng chẳng có ý định thay đổi gì những điều lệ mà họ đã đặt ra. Theo lời Chandra, "nếu nội dung không được phép phát lên TV thì nó cũng sẽ chẳng có mặt trên Chromecast".


Về tính năng "Chrome tab projection", thật không may rằng nó chưa phải là một giải pháp tốt. WebRTC không có được độ trễ thấy và băng thông rộng như AirPlay của Apple hay Miracast hay Intel WiDi. Trong những đợt thể nghiệm ngay tại nơi trình diễn, video truyền phê duyệt Google Cast gặp vấn đề trong việc đồng bộ tiếng với hình, và Chandra nói rằng "với một số cấu hình Wi-Fi nhất định thì chúng tôi không tốt như những gì chúng tôi muốn". Mặc dầu Chandra hứa rằng "không có giới hạn nào về những việc có thể làm" nhưng trải nghiệm không đồng bộ như trên đã là một điểm trừ cho Cast.

"Chrome tab projection" cũng chỉ hoạt động với Chrome và một số app khác, một hạn chế to lớn. Điều đó có nghĩa là nếu bạn muốn xem video hay hình ảnh được chứa trên máy tính của bạn thì không phải là một chuyện dễ dàng. Chandra gọi việc truyền nội dung trong mạng nội bộ là "một câu hỏi mở" nhưng "tôi sẽ không nói về những gì chúng tôi đang làm với nó". Còn ở thời khắc hiện tại, người dùng sẽ phải kiếm cách đẩy nội dung của mình lên mây, mà phải là những đám mây nào Chrome và các app có thể truy cập và hiển thị nội dung được. Với Chandra, vấn đề này sẽ ngày càng ít nghiêm trọng hơn vị "chúng tôi là Google, chúng tôi tin rằng càng ngày càng nhiều thứ sẽ nằm trên mây".

Những giới hạn nói trên cũng không cho phép việc chơi game đích thực có thể diễn ra với Chromecast, chí ít là ở thời điểm hiện tại. Độ trễ lớn, không tương trợ truyền thông báo trực tiếp trong mạng nội bộ có nghĩa là chúng ta chẳng thể sử dụng tablet, smartphone để chơi game trên TV giống như những gì iOS với AirPlay có thể làm được. "Tôi nghĩ chơi game là một cảnh huống dùng mà chúng tôi sẽ tiếp chuyện đầu tư vào, nhưng ở góc nhìn của tôi thì đó không phải là ưu tiên số một".

Cả Google TV sau bao nhiêu năm trời ra mắt cũng chưa có một chuẩn nào như AirPlay như phép sao chép màn hình từ PC, smartphone, tablet của người dùng ra TV. Chỉ có vài model dùng giao thức Miracast mới làm được chuyện này, mà nó lại phải phụ thuộc vào việc thiết bị cầm tay của người dùng có tương trợ Miracast hay không nữa.

Nói đi cũng phải nói lại, dù rằng có nhiều hạn chế là thế nhưng Chromecast vẫn là một thiết bị khá hấp dẫn. Hiện có nhiều cách để giúp chúng ta đẩy nội dung từ các trang web về đến TV, nhưng chính sự đơn giản cũng như mức giá rẻ của Chromecast sẽ giúp nó đánh bại các giải pháp khác. Tính đến hiện thời thì đây là sản phẩm hệ trọng đến TV khả thi nhất mà Google từng làm ra.

Nói về Google TV và Chromecast, Google từng nói rằng cả hai thiết bị có thể cùng tồn tại đồng thời nhau. "Chúng tôi không nghĩ là có một thiết bị nào có thể làm được mọi thứ". Chandra nói rằng giờ vẫn có hàng triệu chiếc TV được bán ra mỗi năm. "Chúng sẽ cần đến một hệ điều hành tích hợp, và chúng tôi tin rằng OS đó nên là Android, vốn là hệ điều hành của Google TV". Còn với hàng trăm triệu chiếc TV đã được mua và đang có mặt trong các hộ gia đình, Chromecast đơn giản là một giải pháp mở mang cho chúng. Ngoài ra, "Google TV tụ họp hơn vào việc nhúng trong TV cũng như thị trường set-top box".

Việc thuyết phục Samsung, LG , Sony tự nền tảng Smart TV của riêng mình và chuyển sang dùng Android là một chặn đường dài với rủi ro thất bị rất cao. Bản tính thì đến hiện Google vẫn chưa thành công trong việc đó vì số lượng Google TV trên thị trường hiện không nhiều so với Smart TV. Đó đơn giản là xung hướng mà người dùng vẫn chưa cảm thấy hứng ở thời khắc ngày nay. Và "ngày nay" có nghĩa là Google phải làm gì đó nhanh hơn Apple, Microsoft, nếu không thì hay công ty lớn này sẽ chiếm lấy thị phần của Google.

Nguồn: The Verge


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét