Thứ Năm, 9 tháng 1, 2014

Chỉ đòi lẽ công bằng!. Nhà báo Xuân Phú: Không mới thêm “đục đẽo” ai.

Không học trường lớp bài bản nào nên cũng không có bằng cấp về báo chí

Nhà báo Xuân Phú: Không “đục đẽo” ai, chỉ đòi lẽ công bằng!

Với nền tảng đó trụ lại với nghề đã là khó. Đã vậy tôi còn phải đảm nhận thêm nhiệm vụ chỉ dẫn. Người dân quan tâm. Một cây bút sắc sảo và khát khao đi đến tận cùng sự thực.

Đúng là có người nói tôi uống thuốc liều nhưng tôi nghĩ nếu ngại đụng chạm thì khó có thể theo nghề. Hôm nay (10-1). HCM về tỉnh Đồng Nai tác nghiệp. Ông có chọn nghề báo nữa không? + Tôi sẽ chọn nghề báo. Lờ thì đau lắm.

- Bốn giải báo chí nhà nước. Tôi chỉ tham dự các lớp nghiệp vụ ngắn ngày. Đôi lúc. Dai sức với nghề. Bền chí phấn đấu để miêu tả bản lĩnh tay nghề. Viết báo kém mà sức khỏe tôi cũng không ổn. Sau khi học xong lớp 12. Anh đã giang rộng vòng tay nhận những người “tay ngang” như tôi hồi ấy để giờ đây sự trưởng thành của chúng tôi không uổng sự hy vọng của anh.

Có ai nói ông uống thuốc liều không? + Là nhà báo khi phát hiện đề tài được dư luận quan hoài mà lặng im.

Nhà báo Xuân Phú hiện là Phó Tổng Biên tập báo Đồng Nai. Tôi còn gặp nhiều bất lợi vì “văn dở. HCM : “Vào nghề báo với tôi là một sự tình cờ. Tôi có thông báo và đề xuất ban biên tập thực hiện. Đàn anh ngay trong làng báo Đồng Nai. Hơn 37 năm làm ở báo Đồng Nai đối với tôi là cuộc chạy đường trường để vượt lên chính mình.

Viết bài khách quan. Tay ngang đến ngòi bút vàng. Tin bài bị chê tá lả.

Ông cũng là một trong những nhà báo đề cập trước tiên và yêu cầu phải xử nghiêm. Dư luận và luật pháp sẽ bảo vệ mình. HCM và Trung ương với những đề tài được dư luận quan tâm.

Tính liệu thiệt hơn. Mỗi khi khó khăn. Chống phạm nhân - Bộ Công an. Không chỉ trên lĩnh vực kinh tế. Phát triển của báo Đồng Nai. Cơ quan điều tra Bộ Công an vào cuộc và nhiều người bị xử lý hình sự. Ai dè nghiệp báo đã giữ chân tôi từ đó đến nay. Làm báo tại địa phương. Tôi thấy mình cũng hơi liều. - 15 lần đạt giải “Ngòi bút vàng” của Hội Nhà báo tỉnh Đồng Nai.

Dễ thường nhà báo im lặng?. Tôi cũng không được học hành gì về lĩnh vực kinh tế. Đói ăn trong thời khắc sau 1976 mặc cả nước phải đối mặt. Chất vấn cùng tận bổn phận của quan chức. Nhiều bạn mở mang hoạt động tác nghiệp ra ngoài phạm vi tỉnh Đồng Nai. Chữ xấu”. Đứng tên trên nhiều tờ báo lớn ở TP.

Tôi tự học hỏi để có những đề tài kinh tế không thua kém đồng nghiệp báo khác. Mà những vụ tiêu cực như “xà xẻo đất lòng hồ Trị An”. Phó Tổng biên tập thời mới lập báo. Công tâm thì độc giả. Cứ như thế. Nhà báo Xuân Phú bắt đầu câu chuyện với báo Pháp Luật TP. Tôi 18 tuổi. Nhà báo Xuân Phú phỏng vấn Thiếu tướng Nguyễn Phi Hùng. Còn làm báo là còn khó nhọc nhưng nghề báo cũng đem lại cho nhà báo những thúc mà nhiều ngành nghề khác không có được.

Về vụ hồ Trị An. Tôi đã rèn luyện. Ảnh: TD Tôi học viết báo cốt yếu từ kinh nghiệm truyền đạt của các nhà báo đàn anh và học “mót” của các đồng nghiệp từ TP. Tôi có một chút tự hào là hàng ngũ phóng viên kinh tế của báo Đồng Nai chịu thương chịu khó rèn luyện.

Tôi lại nghĩ đến anh Ba Giao. Nếu thời gian quay trở lại. Nhà báo Xuân Phú. Năm 1976. Phóng viên : Tay ngang bước vào nghề báo. Đào tạo lớp phóng viên trẻ viết về lĩnh vực kinh tế. Tôi nộp đơn vào báo Đồng Nai.

Cho dù là lớp bổ dưỡng ngắn hạn. Năm 2008. Tôi làm với nghĩ suy đưa lên mặt báo những vấn đề chưa tốt để cơ quan có thẩm quyền chỉnh đốn cho tốt hơn chứ không phải “đục đẽo” ai hết.

- Được tặng danh hiệu “Nhà báo tiêu biểu Đồng Nai 2010-2012”. Còn với tôi nhiều năm liền như đánh vật với từng con chữ. Nghe bạn bè rủ rê. Phó Tổng Biên tập báo Đồng Nai được trao tặng huân chương cần lao hạng Ba. Nếu thu thập đầy đủ thông báo.

Nhiều đồng nghiệp cũng ái ngại cho tôi khi thực hiện đề tài này vì đụng chạm. Lãnh đạo cắt cử tôi về Tổ Tuyên truyền công thương nghiệp (nay là Ban Tuyên truyền kinh tế).

Phó Tổng Cục trưởng Tổng cục Cảnh sát phòng. Hễ thời tiết chuyển mùa là phải đi cấp cứu.

Tôi thực hiện loạt bài điều tra “Đường dây chạy thuế ở Grobest” liên quan đến một số cá nhân ở Cục Thuế tỉnh Đồng Nai và Tổng cục Thuế. Tôi cũng nghĩ đến những tấm gương của các nhà báo thế hệ cha chú. Tôi cũng kiêu hãnh mình là một trong số ít người đã chứng kiến những vui buồn và sự đổi mới. Ông được độc giả và đồng nghiệp biết đến là một người ham.

TRUNG DUNG. Xin cảm ơn ông. Điều gì biến ông viết báo tay ngang trở thành “ngòi bút vàng” về lĩnh vực kinh tế của tỉnh Đồng Nai nhiều năm liền? + Chắc là do duyên nghiệp! Khi vào báo Đồng Nai. Cống hiến cho nghề không chút lừng chừng. Các đồng nghiệp viết lách ra sao không biết.

Hơn 37 năm theo nghề. Ông gặp nhiều khó khăn để theo nghề? + Nhà báo Xuân Phú : Không kể những thiếu thốn. Tôi đi một lèo từ phóng viên kinh tế cho đến khi làm trưởng Ban Tuyên truyền kinh tế. Họ đã cống hiến cho nghề báo mà chẳng màng ích lợi cho bản thân. Không được đào tạo qua trường lớp. - Hơn 10 bằng khen của UBND tỉnh Đồng Nai.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét