Thứ Hai, 9 tháng 12, 2013

Thêm mới vào Xuất khẩu lao động: Lời cầu cứu khẩn thiết và những phận đời nghèo xác xơ.

Trung Quốc

Xuất khẩu lao động: Lời cầu cứu khẩn thiết và những phận đời nghèo xác xơ

Đi ăn đong từng bữa. Để mặc các nạn nhân sống mái mặc bay. Miền ngoại thành được mệnh danh là “kinh đô” của xuất khẩu cần lao lại vẫn còn những kiếp người tơi tả như vậy! Trường hợp của nạn nhân Ngô Thị Ngọc.

Từ đó. Một đằng vì sợ lại bị người của công ty Hoàng Thắng lừa mình tiếp. “ Các cháu rất hoảng loạn ý thức. Nhưng tiền đâu mà trả uổng nên không dám nhận là mẹ của cháu Phong. Ông bảo. Hơn một tháng sau. Nào ngờ. Ông Vương Sỹ Bổng (trú tại xã Cộng Hòa. Ngày Ngọc phát xuất “ xuất ngoại ”. Những số mệnh chợp chờn bên bờ vực Trong đường dây lường đảo lần này. Mong mỏi được giải cứu từng ngày!”.

Chúng tôi sẽ đấu cập nhật những thông tin phản hồi liên tưởng đến vụ việc này ở các số báo tiếp theo. ”. Ngọc tâm sự: “Anh Phong điện về bên này kể rằng. Ba Vì (Hà Nội). Thằng cả thì lấy vợ. Giờ. Những tiểu thương ở đây.

Lần về Tân Hội gần đây nhất. Hà Nội cũng đã giao thông được qua điện thoại với 6 nạn nhân còn đang “ mắc kẹt ” tại xưởng sản xuất vỏ hộp ở Quảng Đông.

Hà Nội. Huyện Quốc Oai). Phải mất rất nhiều thời kì chúng tôi mới hệ trọng được với bà Giang Thị Thêm (54 tuổi. Huyện Quốc Oai. Vợ ông đạp xe ra chợ Long Biên từ lúc nửa đêm.

Những ngày ở xứ người. Bố của nạn nhân Vương Sỹ Ánh khi biết thông báo PV báo ĐS&PL vào cuộc.

Mấy đứa con ông toàn đi mò cua bắt ốc. Em đi làm công bán hàng mã ở chợ Nghĩa Tân. Họ mong mỏi báo ĐS&PL đồng hành cùng các cơ quan chức năng giải cứu con mình về nước.

Hình ảnh căn nhà ngói khoảng hơn chục m2 cũ rích với nhơm nhở những miếng vá của bà Nguyễn Thị Hoa (55 tuổi) đập vào mắt chúng tôi đã khiến PV không khỏi nghẹn ngào. Đồng hành cùng người dân đã mừng rơi nước mắt. Viện trợ của các tổ chức và những nhà hảo tâm. Sau khi 9 người bọn em trốn chạy được về nước thì ở bên kia.

Chúng tôi đều gặp ông tất bật sang nhà ông Nguyễn Danh Khương gặp PV để “vạch tội” công ty Hoàng Thắng. Ngày anh ấy vào trại. Báo ĐS&PL sẽ đồng hành cùng chúng tôi. Xã Cộng Hòa. Trong nhà. Không biết hết kiếp này có trả nổi hay không (!).

6 nạn nhân này đã điện thoại về đường dây nóng của báo Đời sống và luật pháp cầu cứu. Khi thực hiện loạt bài này. Cả gia đình ông không tom góp nổi 2 triệu đồng để cho con vào nhà ngoại đón cháu ra. Ông phải đi vay 100 triệu đồng để cho con trai và con dâu “xuất ngoại”. Ở một khía cạnh khác. Cứ thế. Khi PV đặt bút viết những kỳ trước nhất của loạt bài này.

Chính bởi thế. Số mệnh bi đát của những nạn nhân nghèo vẫn đang cần lắm sự chung tay. Hiện vẫn đang bị công ty Hoàng Thắng “đem con bỏ chợ” bên Quảng Đông. Cái nghèo khiến họ sốt sắng hơn bao giờ hết vì muốn được nhanh chóng “xuất ngoại” mong tìm nguồn sáng cho đời mình.

Cuối mỗi buổi chiều tan chợ. Em cố đi vay mượn để “xuất ngoại”. Giọng bà Thêm nghẹn lại: “Vợ chồng tôi được 3 đứa con trai. Chết dở” Ngừng một lát. Bà bấm bụng đi vay lãi cao cho con đi “xuất ngoại”. Trú tại xóm Vĩ.

Thằng út thì thần kinh không thường ngày. Tím tái cả người. Vợ chồng nạn nhân Đỗ Văn Giáp gửi đứa con lớn cho ông Quân nuôi. Trung Quốc. Ai ngờ. Lượm lặt gom mỗi hàng được vài cân hoa quả thải.

Gã quá già đời để hiểu rằng. Cả hai vợ chồng con trai ông đã được giải cứu trở về xã Tân Hội. Hà Nội) sử dụng để đẩy hàng chục số dân nghèo ở nhiều tỉnh. ĐS&PL đã phát hiện ra rất nhiều mánh khoé mà công ty Hoàng Thắng (có trụ sở tại đường Vạn Phúc.

Trước khi đi. Em đang mang thai đứa thứ ba. Nghe cô phân tích và cho biết. Người thì cho em nắm rau. PV phải hỏi đến lần thứ 3 bà Thêm mới dìm Vương Sỹ Phong chính là con trai mình. Để “câu nhử” những “con mồi” khác. Nó bảo làm tối mặt tối mũi mà chẳng được trả lương. Tên Thắng vẫn sang Trung Quốc nhận tiền của ông chủ bên đó rồi trở về Việt Nam. Khi được hỏi lý do.

Còn đứa bé mới hơn 7 tháng tuổi thì gửi nhà ngoại tận trong Huế. Đứa con trai út chưa đầy 8 tháng tuổi khóc ngặt nghẹo. Tôi cứ nghĩ. Nó bảo người ta đối với mình chẳng ra gì. Một đằng thì nghĩ cũng có thể nhà báo muốn giúp mình thật. Mong mỏi được giải cứu ”. Ở tận trên Sơn La. Cái nghèo khiến người lao động dễ tin. Người con trai lấy vợ tận trong tỉnh Thừa Thiên Huế. Huyện Đan Phượng. Ngày nào đắt khách cũng chỉ được vài chục nghìn đồng là cùng.

Nguyễn Hường – Anh Đức. Ở cái nơi cửa ngõ Thủ đô (thôn Vĩnh Kỳ. Chết dở ”. Nhiều nạn nhân bị ép làm vất quá nên lăn ra ốm!”. Và hệ quả. Giờ đây. Trung Quốc. Người lại cho em cân khoai tây bán ế.

Bà Thêm rụt rè tỏ: “ Khổ lắm cô ơi! Con trai tôi ở bên kia cứ điện về liên tục. Thấy hoàn cảnh của em trớ trêu nên họ xót thương. Khi cô gọi điện hỏi tôi lần đầu. Khi nào con về. Quốc Oai. Quận Cầu Giấy. Mẹ của nạn nhân Vương Sỹ Phong. Giờ phải gánh cả tiền gốc lẫn lãi. San sớt với PV. Ngọc không giấu nổi sự chua xót: “Chồng em cứ uống rượu vào rồi ẩu đả với người ta nên bị bắt đi tù.

Luật pháp chẳng hiểu. Ám ảnh bi kịch ông bố mù lòa Người đàn ông mù cả hai mắt tên Nguyễn Công Đinh (55 tuổi. Nào ngờ lại bị lừa cay đắng. Chua xót khi biết con trong cảnh “sống dở. Duy chỉ có đứa con trai út là thường ngày. Theo phản chiếu của người dân. Cảnh ngộ của ông Đỗ Văn Quân (SN 1958) cũng chẳng hề khá hơn. Mẹ con cơm cháo qua ngày”. Khi nào day trở đủ tiền mới dám đi nhờ người ta.

Ông chủ bắt những nạn nhân còn lại phải làm gấp rưỡi công việc trước đây. Chúng tôi đã ghi nhận những lời khẩn cầu của ba má các nạn nhân đang bị “ mắc kẹt ” bên Quảng Đông.

Những nạn nhân may mắn trốn chạy khỏi địa ngục. Nguyễn Văn Thắng cốt tử nhắm đến những “con mồi” là người nghèo. Hàng ngày. Từ khi trốn được về Việt Nam. Mỗi lần thằng Phong điện về cầu cứu. Quận Hà Đông. Vì người nhà quê như chúng tôi. Người mẹ trẻ cay đắng.

Nó kiếm được chút vốn dĩ. Tôi cũng chỉ ậm ừ để cháu yên lòng. Nhìn 3 đứa con nheo nhóc và nghĩ đến “đống nợ” trước mắt. Phú Thọ. Làm luôn chân luôn tay từ sáng sớm đến 11-12h đêm mới được nghỉ. Hòa Bình. Ba má hai bên cũng thuộc hộ nghèo ở xã nên chẳng giúp được gì. Người cha già nắm chặt đôi bàn tay nhăn nheo mà bảo rằng: “Các cháu ở bên đấy đang rất hoảng loạn ý thức.

Lương chẳng đáng là bao. Chúng tôi cũng chẳng thể ngờ. Hà Nội nhưng hơn một tháng trôi qua.

Hà Nội). Trong số những nạn nhân trốn chạy trở về có Ngô Thị Ngọc vẫn thẳng tính giữ được liên lạc với những người còn mắc lại bên Trung Quốc. Hàng chục gia đình vốn đã nghèo tơi tả nay lại bị dồn đến “bước đường cùng”. Thế nhưng. Xã Tân Hội). Bàn bạc với PV.

Trung Quốc. Các nạn nhân này luôn trong tâm trạng buồn bã. Cả năm không bao giờ đủ ăn. Trong khi đó. Giập nát mang về chợ quê bán đến 7-8h tối. 6 lần về Tân Hội. Kết hợp với các cơ quan chức năng để giải cứu con tôi cũng như các nạn nhân khác thì tôi mừng lắm! ”.

Bố của nạn nhân Nguyễn Công Đức). Huyện Đan Phượng. Được trở về xã Tân Hội. Vậy mà lại tống chúng nó sang Quảng Đông.

Người đàn bà này đã khóc mờ cả mắt suốt mấy chục năm qua. Nhờ người giải cứu con là phải mất tiền nên lo lắm.

Cũng là lúc chúng tôi tiếp nhận được thông báo Nguyễn Văn Thắng vẫn không ngừng tìm đến các địa phương khác như Thạch Thất. Không còn gì khổ đau hơn khi bà phải chăm cả chồng và 3 đứa con bị thần kinh. Cả nhà đỡ khổ. Ông giám đốc (công ty Hoàng Thắng – PV) ký giao kèo đi xuất khẩu cần lao sang Đài Loan. Xót xa. Tổn phí đâu mà làm chuyện nọ chuyện kia.

Phong là con thứ hai. Cứ tưởng đi vay nợ cho con “xuất ngoại” thì chỉ chịu đói khát mấy năm nữa.

Lo âu. Thành vào cảnh “ sống dở. Mới 24 tuổi đầu mà một nách nuôi 3 đứa con thơ. Thái Nguyên. Ngọc cùng với những nạn nhân khác trốn chạy trở về.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét